Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Diễn viên Lý Hùng: Yêu phá cách nghề sẽ thành công.

Khán giả sâu sắc lắm, xem là họ biết vai diễn có chiều sâu hay không, diễn có hồn không họ mới có thể khóc cười cùng diễn viên chứ đừng nghĩ lên tivi chỉ cần đẹp là thành công

Diễn viên Lý Hùng: Yêu nghề sẽ thành công

Chúng tôi được như ngày bữa nay đều cần có học thức, yêu nghề, có cái tâm với nghề và sẵn sàng hết mình vì nghề.

Tôi đôi khi có vô bar chơi nhưng chuyện chơi bar này rất thuần túy, chỉ là uống một chai rượu và nghe nhạc xong là về, đâu cấp thiết phải lắc liếc gì? Câu chuyện của chị Siu Black và chú Thương Tín, tôi nghĩ mình nên biết tự chủ cuộc sống thì mọi chuyện sẽ khác. Còn người không có khiếu đừng nên làm nghề này.

Coi trên mạng nhiều khi thấy buồn cười, nà “ngôi sao Việt”, hotgirl, hotboy trong khi tôi chẳng biết họ là ai, cứ tự phong ầm ầm vậy đó. Thời điểm 2007, 2008 bán 10 ngàn mỗi vé thì tính gì chuyện kinh tế? Nhưng đi hát có đồng bào nói: “Trời ơi, năm nay bác 75 tuổi, chuẩn bị nhắm mắt nhắm mũi rồi mới được nhìn thấy Lý Hùng”, tôi đích thực cảm động. Nghệ sĩ luôn gắn liền với tình cảnh tầng lớp.

Hiện thời trong thời gian làm phim scandal đủ thứ. Thời năm 1990, 1991 tuy không phát triển như giờ nhưng tôi vẫn thấy vui vì làm việc trang nghiêm, có bận nhưng không tới mức phải chạy show, không hiểu kịch bản mà vẫn đồng ý diễn. Nghề này dễ mà khó, không thấy khả năng thì đành chịu, cầm cố chỉ mất thời gian. PV:   Là người từng có vẻ vang nghề diễn và cũng có khoảng lặng để nhìn lại, anh có nghĩ ngợi gì để mình có thể sống và thỏa mãn với thực tiễn?   Lý Hùng:  Tám năm tôi không tham dự diễn xuất vì nền điện ảnh Việt bị chững lại, phim truyền hình hay phim chiếu rạp đều rất ít.

PV:   Có nhiều người muốn nức tiếng nhưng không phải bằng những con đường chân chính. Tôi chọn cách rẽ sang ca nhạc. PV:   Anh mong muốn điều gì từ những nghệ sĩ chân chính?   Lý Hùng:  Người làm nghề chân chính thước đo chính là tài năng, giá trị thật của diễn xuất và nhân cách con người.

Mục đích của tôi không phải kinh tế mà chỉ muốn phục vụ bà con và bản tính tôi đã sẵn thích phiêu bạt. Tôi tới tận mũi Cà Mau, Hà Giang, để đồng bào được gặp mặt Lý Hùng.

Còn yêu nghề, muốn gắn bó với nghề, thành công sẽ đến. Hoàn toàn sai.

Tôi tồn tại trong nghề được đến ngày hôm nay cũng bởi tình cảm khán giả dành cho. PV:   Trong giới showbiz bây giờ, nhiều người chưa biết có thực lực hay không đã vội dùng đủ cách như mượn nhà, mượn xe hay nhanh nhất là khoe thân để gây lộn để ý, đánh bóng tiếng tăm.

Biết kết hợp hai điều đó, họ sẽ vững bền trong nghề. Dịp luôn có rất nhiều, phim này chưa thành phim sau sẽ tốt hơn. Theo tôi, nền tảng gia đình quan yếu lắm. Tôi trông, giới trẻ hiện giờ rất sáng, đẹp nhưng muốn vững bền và nên danh trong nghề phải chịu thương chịu khó học tập, khổ luyện chứ không phải đợi ăn may. Tuy vậy, hâm mộ về tuấn kiệt lại cao hơn nhiều lần so với hâm mộ cái đẹp. Tôi không đề cập đến chuyện của Siu Black hay chú Thương Tín mà nói chung, mỗi chuyện xảy ra mình đều nên kiêu dũng nhận lỗi.

Những người sẵn có may mắn được ông trời ban cho nhan sắc vì sao không chịu thương chịu khó trau dồi thêm về kiến thức và diễn xuất, nếu cứ dùng mãi chiêu nhan sắc, dần người ta cũng nhàm.

Thời nay các bạn trẻ may mắn hơn chúng tôi nhiều, thông tin đại chúng cập nhật nhanh, hồi xưa khi nào chiếu phim khán giả mới biết.

Khán giả hâm mộ nhiều nên buồn vui lộn lạo. Vì không muốn phụ lòng khán giả, những người đã tin và yêu mến mình nên tôi luôn tuyển lựa kịch bản trước khi nhận lời diễn.

Ba mẹ nức tiếng chưa chắc con đã thành ngôi sao vì ban giám khảo công bằng nhất là khán giả, chớ nên tự phong ngôi sao cho mình. Thấy không thích, không an toàn đừng chơi

Diễn viên Lý Hùng: Yêu nghề sẽ thành công

Anh nghĩ sao về câu chuyện này?   Lý Hùng:  Trong nghệ thuật, trước nhất phải đẹp vì có đẹp hơn, khác hơn người ta mới hâm mộ mình.

Theo tôi, đó chỉ là ngụy biện. PV:   Theo anh tại sao các nghệ sĩ dễ mắc phải những thói hư tật xấu?   Lý Hùng:  Không. Tôi luôn nghiên cứu trước kịch bản xem có hợp không, giá cả bao lăm rồi mới nhận lời.

Tiền kiếm được trước giờ tôi không giữ mà gửi ba mẹ hết. PV:   Là một trong những diễn viên nức danh một thời hoàng kim của dòng phim “mì ăn liền” thập niên 90 của thế kỷ trước, anh thấy nghệ sĩ thời đó có sống “ăn xổi” như hiện giờ?   Lý Hùng:  Thời của tôi, nghệ thuật gắn liền với sức lao động, không có chuyện ăn may.

Tôi thấy bản thân xứng đáng về công sức mình bỏ ra và những thành công đạt được. PV:   Cảm ơn anh về cuộc nói chuyện!    Nguyễn Hiên    (thực hiện). Ngựa đua đường trường, không phải chỉ cần đẹp và ăn may là làm diễn viên được. Mỗi người có cách sống riêng. Nhiều người nói: Chúng tôi là nghệ sĩ nên khác người thường, phải cảm nhận, phải yêu mãnh liệt mới sáng tác được những tác phẩm, vai diễn hay.

Tôi kiêu hãnh vì những bộ phim mình đóng đảm bảo được nguồn vé cho rạp. Chính tôi cũng chẳng thể phong ngôi sao cho mình được, khán giả tự xem và bình phẩm.

Nếu đặt vấn đề cát-sê, kinh tế sẽ không đi nổi. Ông trời công bằng lắm, tiến hoài là thành công hoài, biếng nhác sẽ mãi chỉ dậm chân tại chỗ và giật lùi.

Có nhẽ, tôi may mắn được ba mẹ giáo dục tốt. Chừng nào còn yêu nghề nó sẽ còn mãi, nghề không phụ mình đâu. Vì sao lúc hưởng thụ, vui chơi không san sớt với mọi người, tới lúc bị nạn mới vội kêu.

Dĩ nhiên, mình chẳng thể biết trước điều gì sẽ đến nhưng đừng chỉ đổ lỗi cho tầng lớp cám dỗ, bản thân nên biết tự chủ. Làm nghệ thuật chân chính đừng sợ khán giả quên mình. Tôi vẫn đùa với ê-kíp trong đoàn: “Hát để đủ tiền xăng đi về”.

Những câu chuyện đó tôi nghĩ là chiêu PR dù vậy nếu PR quá mức bộ phim sẽ không thành công, dễ nhàm chán. Những vai diễn của Lý Hùng    PV:   Gần đây báo chí liên tiếp đưa tin về chuyện phá sản của Siu Black hoặc sa vào cờ bạc như Kim Tử Long, anh nghĩ gì về hiện tượng này?   Lý Hùng:  Showbiz dễ bị cám dỗ lắm, không phải chỉ chuyện cờ bạc mà còn rượu chè, trai gái, hút sách.

Khoảng 8 năm trời không tham dự phim, nhìn lại chặng đường tôi nghiệm ra làm nghệ thuật là không có điểm dừng. Cái đẹp là ấn tượng ban sơ nhưng muốn vai diễn cuốn và in sâu vào trái tim người xem là thiên tài diễn xuất. Có người đi diễn về là vui chơi ăn nhậu, riêng tôi làm xong về là ngủ. “Kiếp nạn” đó nằm trong tầm tay, chúng ta có thể xử lý được.

Có năng khiếu thực thụ là chuyện nghề nghiệp, còn ăn chơi bài bạc là cái giá phải trả. Đương nhiên làm diễn viên cần có một tẹo khiếu diễn xuất mới làm nghề tốt được.

Anh nghĩ sao về việc này?   Lý Hùng:   Tôi không sốc và cũng chẳng muốn bàn về những người làm nghề không chân chính mà giàu hơn cả nghệ sĩ. Tôi còn rất mê thể thao, nó cũng giúp tôi giải tỏa găng tay nhiều.