Tôi đã làm việc nhiều với các tập đoàn kinh doanh lớn ở Mỹ, họ thuê một người gốc Á đến diễn thuyết bởi họ cho rằng, tôi chia sẻ với họ nhiều thông tin mới mẻ ở bên ngoài nước Mỹ, những câu chuyện tưởng thường nhật ở Việt Nam, Trung Quốc, nhưng lại khiến người Mỹ tròn mắt sửng sốt

Kết thúc buổi nói chuyện, cô ấy cho điểm truyền đạt là 8/10, nhưng nội dung là 4/10 với lý do: nội dung tôi nói quá rộng, tham lam quá nên thiếu tụ hội. Phải nghe nhiều, đứng trước gương mỗi ngày để tập nói, tập phát âm thế nào để người Mỹ tin và chịu lắng tai mình nói về những chủ đề nghiêm túc.
Vì không thấy người quen nào nên cô ấy bỏ về khi vừa nhập tiệc. Từ những buổi như vậy, tôi đã lên kế hoạch trở thành diễn giả chuyên nghiệp cho mình.
- Lần trò chuyện nào gần đây nhất mà chị cho là thất bại? Nói thất bại là không đúng, nhưng nghĩ lại thấy không chấp nhận. Kiểm soát được rủi ro thì mới thành công, còn chỉ phòng tránh rủi ro thỉnh thoảng rất khó phát triển và bứt phá được

Tôi kể bạn nghe chuyện này, cách đây gần 17 năm, có một nữ viên chức phòng đối ngoại của Công ty BP (Anh) tại Việt Nam đi dự một buổi tiệc quan yếu. “Thế giới thường quen suy luận cái gì từ Mỹ đều hay ho, hoàn hảo, cô hãy làm điều ngược lại”.
Điều thứ 2 là quá khiêm tốn khi để MC giới thiệu không đầy đủ về mình. Tiếng nói đôi khi chỉ là bề ngoài, còn triết lý, con người đứng đằng sau đó mới quan yếu. - Ưu thế của chị trong nghề này là gì? Tôi nhớ ông Waldo Walkman, diễn giả hạng A nổi tiếng ở Mỹ và cũng là đồng nghiệp khuyên tôi nên có chiến lược đưa những điều bên ngoài vào Mỹ thì sẽ thành công.
- Cơ duyên nào để chị quyết định rẽ sang nghề này? Lúc đang học cao học, một sáng sớm nọ tôi thức dậy sớm, mở hộp thư và nhận được thư của cô trưởng khoa Leadership (Lãnh đạo)

Tháng 5/2013, tôi nói về chủ đề “quản lý hiệu quả nhân sự toàn cầu” tại Mỹ và mời một nữ diễn giả đến dự. - Chị tốt nghiệp cử nhân ngoại ngữ, cao học quản trị kinh dinh và chọn nghề làm diễn giả. Lần trước hết trong đời tôi được nghe một nữ diễn giả người Mỹ trò chuyện về vai trò của nhà lãnh đạo hay đến mức có cảm giác lâng lâng như bị tiếng sét tình yêu vậy.
Sự lựa chọn nghề này có dễ dàng không? (Cười). - Xin cảm ơn chị! Nguyên Nga Email Print Người Mỹ, Việt Nam, chuyên môn, Việt kiều, Lãnh đạo, nước ngoài, công ty trên toàn cầu

Nhiều người còn thắc mắc tôi không sinh ra và lớn lên tại Mỹ, lại sang Mỹ khi đã trưởng thành, làm sao phát âm tiếng Anh đủ tốt để thuyết phục đám đông người nước ngoài nghe được. Tôi nghĩ phải biết đột phá, đáp ứng nhanh và ưng thách thức cao nữa. Tôi đã phải không ngừng trải nghiệm, học hỏi và khổ luyện thật nhiều.
Đó là thách thức. Sau đó, người sếp nước ngoài biết và nói: “Tôi tạo điều kiện cho cô đến đó để có thêm các mối quan hệ mới chứ không phải để tìm người quen”. - Trong câu chuyện của chị, thường có ngữ “công dân toàn cầu”

- Chị thích làm việc với những doanh nghiệp thế nào? Những doanh nghiệp có nhiều hoài bão và kiên tâm cao, nhưng còn lúng túng trong từng bước đi, những thương lái coi việc cố phát triển như là mục đích của cuộc sống. Có thể bạn thất bại và chuẩn bị tâm lý để đón nhận điều đó; có thể gặp rủi ro, nhưng đó là rủi ro có tính toán.
Đương nhiên, tôi là người liên lạc sớm nhất và có được tấm vé mà tôi nhớ không nhầm thì trị giá hơn 2. Tôi chỉ nói về thương nghiệp, kinh doanh.
Thứ nữa, nên biết cách tương tác, kết nối với cái mới để hội nhập với thế giới, nên đi ra khỏi vùng an toàn thì chân mây của bạn sẽ mở rộng hơn và dịp thành công nhiều hơn. - Khách hàng của chị ngày nay là ai? Những công ty đa nhà nước thuộc “Fortune 500” như: Intel, Bayer, Morgan Stanley, Smith Barney
![]()
Chỉ có ham kinh doanh thôi thì chưa đủ. Vậy làm thế nào để trở nên công dân toàn cầu thực sự? Có 3 nguyên tố: xây dựng và gia cố kỹ năng tương tác, kết nối thẳng tính; hội tụ vào chuyên môn, thế mạnh của mình; tự tin và ham học hỏi. - Giao tế tốt, kết nối với cộng đồng là một trong những chìa khóa để thành công.
(DĐDN) - Trong một thế giới thay đổi nhanh, Lan Bercu - diễn giả Việt kiều nổi danh, chia sẻ những đúc kết sau nhiều năm làm việc với các loại hình công ty trên toàn cầu.
Tôi nghĩ điều này không mới? Ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng vận dụng nó hiệu quả. Đó là năm 2009

- Chị nghĩ gì về những người muốn trở thành nhà lãnh đạo tài hoa? Nhiều người thích đi theo hướng tiến dần, chậm mà chắc.
Ai mở mail này sớm thì liên lạc với cô để nhận vé. 000 USD. Tôi có nếp mời một đôi người bạn là diễn giả giỏi ở Mỹ dự buổi trò chuyện của tôi để có thể góp ý. Cô gái đó chính là tôi và tôi đã học được bài học giản dị đó từ người sếp trước hết để không lâu sau đó, tôi trở thành giám đốc đối ngoại tại công ty này. Chả hạn, khi làm diễn giả trước cả ngàn người tại Mỹ, tôi luôn trong tâm thế mình là người Việt Nam và tôi kiêu hãnh về điều đó.
Nó tác động mạnh và thậm chí khiến tôi thay đổi cách hi vọng cuộc sống lập tức.
- Chị đã từng kinh dinh ở Việt Nam trước khi sang Mỹ? Tôi từng mở công ty du nhập kinh dinh mỹ phẩm, nhưng đã không thành công, bởi lúc đó còn thiếu kinh nghiệm quản lý, thiếu kỹ năng lãnh đạo và thiếu tri thức thị trường. Cô viết rằng, có 2 chiếc vé dự hội nghị quan yếu về lãnh đạo, nhưng cô bận và không đi được.