Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Vơi nỗi đau ở Ngôi nhà Hy Vọng.

Bây giờ, Trung tâm Hy Vọng là ngôi nhà chung của gần 100 trẻ khuyết tật, trẻ thơ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, người dân tộc thiểu số và 30 em nhiễm chất độc da cam

Vơi nỗi đau ở Ngôi nhà Hy Vọng

Đây hiện là nơi cưu mang, dạy nghề và tạo việc làm ổn định cho hơn 100 mảnh đời xấu số.

Nhiều du khách khi ghé thăm trọng tâm, tận mắt chứng kiến các học viên khuyết tật làm gốm, hàng thủ công mỹ nghệ, may mặc, các món hàng lưu niệm,. Đồng cảm và sẻ chia  Các em bị khuyết tật câm điếc chăm chú với công việc của mình “Thuở nhỏ gia đình tôi rất khó khăn, bố mẹ phải chắt chiu từng đồng nuôi mấy chị em ăn học.

Sản phẩm do các em làm ra vừa đáp ứng nhu cầu cho ngành du lịch Thừa Thiên – Huế, vừa được khách nước ngoài chuộng đặt mua trở nên hàng xuất khẩu có giá trị kinh tế cao sang các nước Mỹ, Nhật Bản, Hồng Kông….

Ngày đầu mới có ý tưởng thành lập trọng tâm, hai bà gặp rất nhiều khó khăn, phải chạy đôn chạy đáo vay mượn khắp nơi. Các em vào Trung tâm đều được sắp đặt chỗ ngủ nghỉ, ăn uống, vui chơi, đặc biệt là được học tiếng Anh miễn phí. Trung tâm Hy Vọng do hai người bạn thân từ thời đi học là bà Nguyễn Thị Hồng và Lê Thị Hương - hiện là Chủ nhiệm hiệp tác xã thương nghiệp – Dịch vụ Thuận Thành thành lập năm 1999.

Nhiều em ở Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quãng Ngãi… cũng xin vào Trung tâm học nghề. Khó khăn nhất là phải vận động, thuyết phục từng em khuyết tật đến trọng điểm.

Như Quỳnh. Ngoài ra, trọng điểm còn có một cơ sở dạy nghề dệt Zèng, sơn mài, thủ công mỹ nghệ, gốm…, ở thị trấn A Lưới (huyện A Lưới, TT-Huế) nhằm tạo công ăn việc làm cho bà con dân tộc thiểu số, người có cảnh ngộ khó khăn, trẻ em khuyết tật trên địa bàn.

Khóa trước nhất, trầy trật lắm mới có 18 em chủ yếu là người Huế đến học

Vơi nỗi đau ở Ngôi nhà Hy Vọng

Trọng tâm Hy vọng đã góp phần xóa đi phần nào nỗi đau, sự tự ti và thắp lên ngọn lửa nhòm cho những con người bất hạnh. Các học viên đến với Trung tâm không chỉ được đào tạo nghề mà còn được vui chơi cùng những người cùng tình cảnh, giúp xua đi cảm giác mặc cảm, tự ti, hòa nhập tốt với cộng đồng.

Có nhiều học viên làm việc, sinh sống tại trọng điểm mến nhau rồi nên nghĩa vợ chồng như hai em Nguyễn Văn Pháp và Trần Thị Nguyệt cùng quê Quảng Bình, bị câm điếc bẩm sinh mới cưới nhau cách đây 2 tháng.

Khi trọng điểm được thành lập, cơ sở chỉ có vài chiếc máy may do các tự nguyện viên tự nguyện đưa đến, ngân sách hạn hẹp nên đành phải mượn vài phòng trống tại Đài Truyền thanh TP Huế làm địa điểm. Tùy vào sản phẩm mà mỗi em được nhận tiền công khác nhau từ 1 - 3 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình lại có đứa cháu trai bị liệt tật bẩm sinh do nhiễm chất độc da cam. Một thời gian, khi trọng điểm đã phát triển ổn định và có tăm tiếng thì số lượng học viên tìm đến trọng tâm đông dần.

Vì vậy, tôi hiểu rất rõ cuộc sống nặng nhọc của những trẻ em khuyết tật nên đã nảy ý tưởng thành lập trọng tâm nhằm giúp các em có được công ăn việc làm ổn định, phần nào vơi đi nỗi đau về thể xác, và thắp sáng niềm tin về mai sau tươi đẹp cho các em” - Bà Nguyễn Thị Hồng, Giám đốc trọng tâm bắt đầu câu chuyện với chúng tôi như thế.

May mắn được bạn bè, gia đình và các tự nguyện viên viện trợ, đặc biệt là Hội bảo trợ người khuyết tật tỉnh Thừa Thiên – Huế cho vay 20 triệu đồng. Bà Hồng tận tình chỉ dẫn cho các học viên  Nơi thắp sáng mai sau  Trải qua 14 năm hoạt động, đến nay trọng tâm đã mở được 27 khóa dạy nghề cho hơn 800 học viên.

Em Nguyễn Văn Hậu (29 tuổi, TP Huế), bị câm điếc bẩm sinh nhưng sáng ý, chăm chỉ, nay trở nên thầy dạy nghề làm hàng thủ công mỹ nghệ tại trọng tâm với mức lương 3 triệu đồng/tháng. Họ khôn cùng ngỡ ngàng và thốt lên những câu khâm phục trước sự ráng và kiên trì của các em.