Linh mục nghe vậy, rất hoan nghênh và lấy làm xúc động nên nhận lời giúp
Sau khi chúng tôi khích lệ, chị ta đã quyết giữ lại đứa trẻ, đến nay chỉ còn hơn hai tháng nữa sẽ sinh. Bà Nhiệm ngậm ngùi kể: "Một chị làm công nhân có thai hơn một tháng định đi phá bỏ, tôi khuyên lơn mãi rồi cũng nghe ra và quyết định giữ lại. Nay cháu đã được gần hai tuổi, rất khỏe mạnh", bà Nhiệm vui nói.
Đến nay, nhiều khi tôi bận hay đi xe đạp xa rất mất thời gian, tôi lại nhờ chồng hoặc con đèo xe máy nhận thai nhi về", bà Nhiệm nói. Thương không chỉ riêng một hai người, mà yêu thương bít tất đồng loại. Bà lại đạp xe đến một số nhà có đất rộng để thuyết phục gửi nhờ các em ở đó, bao giờ xin được quỹ đất riêng sẽ đón các em về. Mỗi ngày nghĩa trang nhận bình quân khoảng 20 cháu, có ngày lên đến 70 cháu.
Trong một lần hiếm hoi, bà Nhiệm đến nhận thai nhi, cháu vẫn còn thoi thóp sốn g. Trên chiếc xe đạp cọc cạch, bộ xống áo giản dị đã bạc màu, bà dẫn chúng tôi sang nhà ông Nguyễn Văn Thạo, người đồng hành cùng với bà từ những ngày đầu dấn thân vào công việc chẳng giống ai này. Quốc gia cần luật hóa việc nạo phá thai và quản lý các cơ sở nạo phá thai, bây giờ, tiếp cận các cơ sở nạo phá thai dễ dàng quá" , ông Nguyễn Văn Thạo nói.
"Trong cái khó ló cái khôn, chúng tôi nghĩ ra cách đào huyệt thật sâu, thành nhiều lớp. May mắn, bà gặp vợ chồng ông Thạo đã đồng hành cùng bà và để các cháu trong lán của nhà mình. Bà cứ âm thầm đến các cơ sở y tế, ăn chực, nằm chờ biết bao đêm ngày để thuyết phục và nói sở nguyện của mình là xin thai nhi về an táng để các cháu có nấm mồ. Khi đã biết mình có thai mà cố tình phá thai thì rất lỗi, người làm điều đó không khác gì phạm tội giết người.
Ông Thạo, bà Nhiệm đang chỉ ngôi mộ hiếm hoi có bia danh tiếng do thân nhân thai nhi đến nhờ mai táng Tiếp chúng tôi tại căn nhà năm gian mái ngói, đây cũng là ngôi nhà những ngày đầu, chưa có đất, các em trú nhờ, vừa rót nước mời khách, ông Thạo vừa nói: "Mới ngày nào mà đã gần bảy năm trôi qua, nay đã có hơn năm vạn em được an nghỉ ở một nơi tử tế".
Tuốt tuột các cháu được quấn vải cho vào trong niêu đất, đậy nắp và trát xi măng thật kín, xếp chồng lên nhau". Ngày mới dấn thân vào công việc này, bà Nhiệm không dám nói với chồng, với con vì sợ mọi người ngăn cản. Dù tình cảnh, điều kiện của ông Thạo, bà Nhiệm không khấm khá gì, kinh tế phụ thuộc hoàn toàn vào mấy sào ruộng, con lợn, con gà, nhưng để cứu giúp người, họ chưa bao giờ tự.
Trước tấm lòng nhiệt thành và cái tâm của bà, các cơ sở y tế không thể từ chối và đồng ý giao thai nhi cho bà về an táng. Trong lúc bế tắc không biết làm thế nào có một quỹ đất để táng các cháu, ông Thạo và bà Nhiệm diễn tả những việc mình đã làm và khó khăn hiện tại với linh mục quản xứ của thôn và nhờ linh mục nói giúp với bà con.
"Việc làm của chúng tôi được mọi người hưởng ứng, chồng, con trai, con dâu tôi cũng ủng hộ hết lòng. Khổ nỗi, người ta không đồng ý mà còn cho rằng bà thế này thế nọ. Bà là người đầu tiên trong làng đi xin thai ở các cơ sở y tế trong vùng về chôn cất
Vì giữ đứa bé mà mất việc, kinh tế khó khăn nên chúng tôi tương trợ tiền gạo mỗi tháng để chị an tâm đến lúc sinh nở". Quỹ đất eo hẹp mà số lượng xác thai nhi càng ngày càng tăng lên, bà Nhiệm, ông Thạo nghĩ làm cách nào để an táng các em nhiều nhất có thể. Không chỉ đi xin các thai nhi không may mắn về mai táng, bà Nhiệm còn động viên và khuyên lơn những cô gái trót "nhỡ nhàng" không nên phá bỏ mà hãy cứu lấy đứa trẻ vô tội.
Về rải rác nên chúng tôi phải để các cháu trong tủ lạnh chờ đến lúc đủ sẽ tẩm liệm và an táng.
Người "vác tù và hàng tổng" Cách trọng điểm Hà Nội gần 30km, đến đầu làng Bến Cốc (Thanh Xuân, Sóc Sơn, Hà Nội), hỏi thăm nhà bà Nguyễn Thị Nhiệm, ai cũng biết và chỉ tận nơi. Nhưng với bà Nhiệm, ông Thạo, bất cứ ai khi chết đi cũng cần một nấm mồ, các em cũng là con người chỉ vì kém may mắn chưa chào đời nên việc chôn cất cũng là lẽ thường.
Nhiều người nói, bà cám hấp, việc nhà không lo, lo chuyện thế gian. Tuy nhiên, cảnh ngộ chị này rất đáng thương, hai vợ chồng ly hôn, một mình nuôi hai con nhỏ lại mang thai, nếu không phá bỏ sẽ bị mất việc. Nếu không làm vậy sẽ không đủ đất cho các cháu sau này", bà Nhiệm giọng buồn nói.
Những sinh linh bé nhỏ bị bỏ trong thùng rác, dưới ống cống, gốc cây thấy mà đắng lòng". Thiên Vũ. Nhìn tận mắt mới thấy sự thực kinh khủng và mọi rợ quá. Bà Nhiệm mừng kể: "Thế là bao nhiêu thai nhi, tôi xin được ở các cơ sở y tế mang về lán nhà ông Thạo để.
Việc làm của mình tốt, hữu dụng cho tầng lớp sẽ được mọi người ủng hộ". Các tiểu lại được xếp sát vào nhau. Ban sơ, có ít thai nhi, còn có thể chôn trong vườn nhà, nhưng số lượng mỗi ngày một tăng, vườn nhà bà không chứa hết.
Khi nghĩ đến căn số của các cháu bị tước đi quyền được sống, quyền được sinh ra, họ lại tự nhủ với lòng mình phải giúp các em có chỗ an nghỉ dù tốn công tốn của. Tiếp lời, ông Thạo nói: "Chúng tôi là những người theo đạo nên chỉ mong muốn làm những việc bác ái, yêu con người.
Cũng có người cho rằng, việc làm của bà tốt, nhưng họ cũng không giúp được vì nhiều lý do.
Dần dần mọi người cũng hiểu và sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi ông bà cần đến, cả về vật chất và tinh thần. Nhớ lại những ngày mới bắt đầu công việc, bà Nhiệm cho biết: "phát xuất thực từ tế, tôi tự thấy cần phải làm cái gì đó.
"Chúng tôi vay tiền, nhờ thầy thuốc cứu chữa thằng bé, sau hai tháng trời chữa trị và chăm chút, chung cục cháu đã khỏe mạnh và được một trung tâm nhân đạo nhận nuôi.
Ông Nguyễn Văn Thạo Cứu giúp người dù phải đi vay Cần quản lý chặt các cơ sở nạo phá thai "Thật đáng chê trách những người đang tâm dứt bỏ, tước đoạt mạng sống của con trẻ, dù các cháu chưa chào đời nhưng cũng là con người.